Hành trình tìm con và những nỗ lực không ngờ của người phụ nữ hiếm muộn ngoài 30

Một em bé cất tiếng khóc chào đời là niềm vui, niềm hạnh phúc đối với những người làm cha, làm mẹ. Thế nhưng, do hiếm muộn mà không phải cặp vợ chồng nào cũng có được may mắn cảm nhận niềm hạnh phúc ấy. 

Trong lĩnh vực sản phụ khoa, vô sinh, hiếm muộn được xếp là căn bệnh đáng sợ nhất bởi mối nguy hại nó đem lại không chỉ là sức khỏe mà còn là nguy cơ tan vỡ hạnh phúc gia đình. 40 năm làm việc, tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu hoàn cảnh, không biết bao nhiêu giọt nước mắt đau đớn của những cặp vợ chồng hiếm muộn.

Ngày nghỉ, như thường lệ, dọn dẹp nhà cửa xong, tôi chọn thư giãn bằng cách ngồi xem tivi và trông cháu. Lướt qua các kênh trên màn hình, tôi dừng lại ở một chương trình trên kênh VTC14, chương trình Nhật ký cuộc sống.

Chương trình hôm nay có chủ đề “Hiếm muộn”, kể về hành trình tìm con của cặp vợ chồng 57 và 67 tuổi. Nhìn đôi vợ chồng ấy ôm đứa con trong hạnh phúc nghẹn ngào mà tôi cũng thấy sống mũi cay cay. 

Có những người đã đi gần hết cuộc đời mới được biết cảm giác làm cha làm mẹ

Rồi tôi nhìn sang cháu mình mà nghĩ: “Con cái đúng là lộc trời cho, nhiều người vất vả, khổ sở cả đời, cuối cùng cũng chỉ mong có được mụn con.”

Đúng lúc ấy, tôi nhận được tin nhắn từ một bệnh nhân đã từng điều trị hiếm muộn: “Cháu chào bác sĩ Hà, mai cháu lên Hà Nội có chút việc, bác có ở phòng khám không ạ để nếu tiện cháu qua chơi”. Đọc được dòng tin nhắn quen thuộc, tôi lại mỉm cười, lòng dấy lên một niềm vui khó tả. 

Người nhắn tin cho tôi là bạn Vũ Thị Thanh, một bệnh nhân từng khổ sở vì hiếm muộn. Cô gái ấy cũng là một trong số những bệnh nhân còn giữ liên lạc với tôi đến giờ, sau khi đã điều trị thành công và để lại rất nhiều ấn tượng trong tôi. 

Nỗi ám ảnh của đôi vợ chồng đã ngoài 30 mang tên hiếm muộn

Tôi còn nhớ Thanh hồi ấy không được vui vẻ, rạng rỡ như bây giờ. Nỗi đau và sự mệt mỏi hằn trên khuôn mặt cô gái ấy là những gì mà tôi cảm nhận được vào ngày đầu tiên gặp gỡ.

Hôm ấy, Thanh đi cùng chồng đến phòng khám của tôi. Sau khi hỏi chuyện, tôi được biết Thanh đã 37 tuổi, người chồng đã 42. 

Kết hôn đã được 3 năm nhưng vợ chồng Thanh lúc nào cũng mong mỏi có được một đứa con của riêng mình. Mặc dù không hề dùng đến các biện pháp tránh thai vì tự ý thức được rằng mình kết hôn ở tuổi chẳng còn trẻ trung gì nhưng Thanh vẫn không thể có thai. Sau hơn 1 năm cố gắng, Thanh có đi khám chữa ở nhiều nơi nhưng vẫn chưa có kết quả. 

Đi khám, làm hết các thủ tục xét nghiệm, Thanh được chẩn đoán suy buồng trứng nên khó mang thai.

Suy buồng trứng là một trong những nguyên nhân dẫn đến hiếm muộn

Là một bác sĩ Phụ khoa đã sống với nghề hơn 40 năm, từng khám chữa cho hàng trăm phụ nữ hiếm muộn, tôi hiểu rằng nguyên nhân vô sinh, hiếm muộn thường không chỉ xuất phát từ người nam hay người nữ.

Khoa học chỉ ra rằng, thực tế, có 40% nguyên nhân từ người chồng, 40% nguyên nhân từ người vợ, 10% là do cả hai vợ chồng và 10% còn lại là không xác định. Tuy nhiên, ở phụ nữ thì nguyên nhân gây hiếm muộn khá nhiều và phức tạp, ví dụ như: viêm nhiễm, lạc nội mạc tử cung, nội tiết, rối loạn phóng noãn, các vấn đề về buồng trứng… 

Hầu hết nguyên nhân gây hiếm muộn ở nữ đều do các bệnh viêm nhiễm phụ khoa

Vợ chồng Thanh sống trong những ngày đầy ắp những áp lực. Khi mà gia đình chồng thấy hai con vẫn chưa có tin vui, mọi người đã bắt đầu xôn xao, nhắc khéo. Hàng xóm sang nhà cũng nhiều lần hỏi chuyện sao hai vợ chồng cũng đến tuổi sinh nở rồi mà chưa chịu có con cho bố mẹ bế bồng. 

Thanh kể với tôi: “Mẹ chồng cháu lúc đầu cũng không để ý nhiều, nhưng dần dần, nhìn thấy mấy bà hàng xóm bế bồng con dạo chơi quanh nhà, bà cũng cảm thấy chạnh lòng và cháu thường xuyên bắt gặp bà thở dài.”

Áp lực bủa vây khiến cơn trầm cảm suýt nhấn chìm người phụ nữ

Thanh dần nhận ra thái độ của mẹ thay đổi, bà hay soi xét và hỏi han con dâu về vấn đề sức khỏe, để ý đến chu kỳ kinh nguyệt của cô và hay nhắc khéo hai vợ chồng: “Hai đứa lấy nhau cũng lâu rồi, không định sinh con à? Mẹ không biết có kế hoạch gì không nhưng để lâu quá không tốt đâu, còn chờ đến bao giờ nữa?”

Lúc ấy, tôi có hỏi Thanh xử lý ra sao. Cô ấy trả lời cũng đã nghĩ đến trường hợp sẽ bị mẹ nhắc nhở và hỏi han đến, nhưng cứ mỗi lần đối diện với mẹ chồng, với ánh mắt dò xét của bà là Thanh lại lúng túng, không biết trả lời sao cho phải mà chỉ có thể nhờ chồng “cấp cứu”.

Mẹ chồng Thanh sốt ruột, giục các con đi kiểm tra xem có vấn đề gì không mà mãi chưa có con. Thanh kể với tôi, lúc đầu hai vợ chồng còn lần lữa, nhưng sau bị hỏi dồn nên đành phải nghĩ cách.

Nghe chuyện mà tôi cũng thấy khổ thân đôi vợ chồng này. Vì không muốn mẹ tạo sức ép và gây khó dễ cho vợ mà chồng của Thanh đã chấp nhận “hy sinh”. Anh ta bàn với Thanh nói dối mẹ kết quả xét nghiệm rằng nguyên nhân hiếm muộn là do anh.

Biết chuyện, mẹ chồng Thanh buồn lắm. Bà cũng thường xuyên động viên Thanh cố gắng vì chồng mà đừng nghĩ ngợi nhiều, cùng nhau tìm cách chữa.

Nhưng rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tôi vẫn còn nhớ Thanh kể trong sự nghẹn ngào: “Có một hôm cháu đi kiểm tra lại, về nhà muộn, vội đi nấu cơm nên để quên luôn túi xách ở ngoài phòng khách. Mẹ chồng cháu đọc được sổ khám bệnh thì biết chuyện. Bà tức lắm, lôi hai vợ chồng cháu ra mắng cho một trận, nói cháu là loại con dâu không ra gì, đã khó đẻ lại còn dối trá, đổ vấy lên chồng!”

Hiếm muộn khiến đa phần chị em phụ nữ vướng phải sự chỉ trích gay gắt từ gia đình chồng

Tôi cũng là một người mẹ có con trai đã lập gia đình, tôi hiểu những kỳ vọng, những mong muốn mà một bà mẹ chồng gửi gắm đến người con dâu. Thế nhưng, với trường hợp này, tôi không đồng tình với cách cư xử như mẹ chồng Thanh.

Mặc dù vậy, hoàn cảnh của Thanh cũng giống như hoàn cảnh của bao người phụ nữ hiếm muộn khác đã từng là bệnh nhân của tôi suốt mười mấy năm làm việc ở Bệnh viện Y học Cổ truyền Trung ương, đều là những nàng dâu đáng thương, không nhận được sự thông cảm.

Nhưng, lúc đó tôi cũng phải phân tích luôn cho đôi vợ chồng này. Nếu giả như các bạn thành thật nói chuyện một cách cởi mở, chân thành với bố mẹ thì có lẽ mọi chuyện sẽ không quá căng thẳng như thế. Xét trên phương diện làm cha mẹ, ai chẳng muốn con mình lập gia đình xong sẽ sớm sinh con đẻ cái, ổn định; ai chẳng mong có cháu để bế bồng, để hưởng trọn niềm vui tuổi già.

Tuy nhiên, con cái là lộc trời cho, thời buổi, môi trường và xã hội cũng khác xưa nhiều, chúng ta cũng chẳng thể trách các con không kế hoạch, không mắc bệnh hiếm muộn được. Với tôi, gia đình luôn là nơi các thành viên có thể chia sẻ mọi việc, cùng nhau nhìn nhận đúng đắn để giải quyết mọi vấn đề của mỗi người.

Sau khi nghe những chia sẻ và góc nhìn của tôi về cách giải quyết đó, Thanh và chồng đều cúi mặt, mím môi bối rối. Có lẽ hai người cũng đã cảm nhận được là mình đã sai, đã quá đặt nặng vấn đề áp lực mà quên mất cần giải quyết thế nào.

Thanh bảo chắc do vậy mà thời gian tiếp theo, cô thường xuyên nhận được thái độ lạnh lùng, thờ ơ của mẹ chồng. Không còn những buổi đi siêu thị mua đồ cùng nhau, không còn những lời khen mỗi khi Thanh nấu một bữa cơm thịnh soạn, không còn những lời hỏi han con dâu khi đi làm về mệt mỏi mà thay vào đó là những lần bỏ lơ, là sự gắt gỏng, dè bỉu của mẹ chồng.

Thanh dần cảm thấy áp lực, đỉnh điểm là khi cô nghe được mẹ nói với chồng nếu mấy tháng tới mà vẫn chưa tìm ra phương pháp giải quyết và không có dấu hiệu khả thi thì bà sẽ buộc hai người phải ly hôn. Dù chồng có hết lời động viên, giải tỏa muộn phiền nhưng Thanh vẫn luôn bị cái áp lực đó đè nặng.

Mẹ chồng Thanh vẫn liên tục gây chiến với con dâu. Thanh nói trong nước mắt: “Mẹ bảo cháu là loại cây độc không trái, còn nói bóng gió ám chỉ cháu  không sinh được con thì hãy buông tha cho chồng, để anh đi tìm vợ mới. Thậm chí, mẹ còn quá đáng đến mức gọi cho mẹ đẻ cháu để nói chuyện, nói hay là trước khi lấy chồng, cháu chơi bời hư hỏng nên mới không đẻ được.”

Thanh kể thời gian đó còn không dám về nhà mẹ đẻ vì sợ bố mẹ nhìn thấy sẽ lại buồn chuyện của cô. Ở nhà chồng thì mẹ chồng liên tục gây khó dễ. Thanh cảm nhận được bản thân có lẽ đã rơi vào trạng thái trầm cảm mà chẳng thể nói cho ai biết, sợ sẽ làm gánh nặng thêm cho mọi người.

Áp lực có con, áp lực tâm lý từ gia đình, xã hội khiến người phụ nữ căng thẳng, mệt mỏi và rất nhiều người rơi vào trạng thái trầm cảm

Lúc đó, nghe Thanh kể mà tôi cũng cảm thấy xót xa. Là một người phụ nữ, còn gì đau hơn khi bị mẹ chồng nói là “cây độc không trái, gái độc không con” và liên tục tạo sức ép như vậy. Tôi đã từng thăm khám và được nghe kể biết bao trường hợp của các bạn nữ hiếm muộn, nhưng thực sự, Thanh đã làm tôi cảm động rất nhiều trước những điều mà cô ấy phải chịu đựng.

Tôi cũng rất phục và quý mến chồng của Thanh. Anh ta là một người đàn ông có chính kiến, yêu vợ, thương vợ, biết bảo vệ và tìm mọi cách để cùng Thanh vượt qua khó khăn, không nản chí. Trước tình trạng như vậy của vợ, chẳng có mấy ông chồng đủ bản lĩnh, niềm tin và tinh thần thép như vậy.

Sau khi nghe toàn bộ quá trình khám chữa hiếm muộn và đối mặt với những khó khăn của Thanh và chồng, tôi cũng đã cố gắng dùng biện pháp tâm lý để trấn an và động viên Thanh không ngừng, giúp cô ấy củng cố được niềm tin và cũng chia sẻ một số cách ứng phó trước những áp lực từ phía gia đình, xã hội. Tôi bắt mạch, xem xét kỹ các kết quả xét nghiệm sau đó hỏi thêm Thanh một số vấn đề về cơ thể của cô ấy để bắt đầu lên đơn thuốc, các vị thuốc cần sử dụng để cải thiện sức khỏe và hỗ trợ đậu thai.

Bắt đầu hành trình tìm con với Y học cổ truyền

Thuốc được gửi về tận nhà cho Thanh. Vì cô ấy và chồng đều đi làm cả ngày, thời gian tự sắc thuốc không có nên tôi có yêu cầu nhân viên sắc thuốc và chia túi sẵn để tiện cho việc dùng thuốc của Thanh.

Vì trường hợp của Thanh rất cần bác sĩ điều trị quan tâm, chia sẻ thường xuyên nên cứ mỗi lúc rảnh là tôi lại gọi điện hỏi thăm cô ấy, từ sức khỏe đến tinh thần và các vấn đề trong gia đình. Tôi hiểu được rằng, ngoài điều trị bằng thuốc, Thanh rất cần một người bạn đủ tin cậy để sẵn sàng tâm sự, hỗ trợ cô ấy lúc cần.

Đôi khi, bệnh ở tại tâm, tâm an thì bệnh khắc biến, nên tôi cũng rất coi trọng việc điều trị và nâng cao tâm lý trong quá trình khám chữa cho bệnh nhân.

May mắn đã mỉm cười với vợ chồng Thanh. Đến tháng thứ 6, sau khi kiên trì điều trị theo thuốc và chế độ, cách quan hệ vợ chồng mà tôi hướng dẫn, Thanh đã có tin vui. Cô gái khi nào còn đang đau đớn, trầm cảm vì những nỗi đau, những áp lực do hiếm muộn giờ đây đã mang trong mình một thiên thần nhỏ.

Hành trình tìm con có kết quả là điều hạnh phúc nhất với phụ nữ hiếm muộn

Niềm hạnh phúc vừa chớm nở, người mẹ đã phải đối mặt với nguy cơ phải bỏ con

Biết tin có thai, hai vợ chồng Thanh vui lắm. Hôm ấy, tôi đang ăn trưa thì nhận được cuộc điện thoại của Thanh. Cô ấy nói với giọng vui sướng tột cùng. Không cần gặp mặt trực tiếp, tôi cũng có thể cảm nhận được niềm vui của người phụ nữ mòn mỏi từng ngày ngóng chờ con qua điện thoại.

Thanh kể từ những dấu hiệu ban đầu ra sao, chậm kinh thế nào. Cô ấy còn cẩn thận mua đến chục cái que thử thai để thử đi thử lại và còn cùng chồng đi khám kỹ càng.

Thanh nói, vui nhất là gia đình chồng. Hôm cô ấy thử thai bằng que thử là mẹ chồng đã gọi điện báo tin vui cho cả họ hàng từ gần đến xa biết, còn chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn, mời cả nhà bố mẹ đẻ Thanh đến ăn cơm và chúc mừng cho thành viên mới sắp đến với gia đình.

Tôi nghe thế mà cũng mừng cho Thanh. Cả buổi trưa hôm ấy, tôi quên cả việc ăn uống để ngồi nói chuyện với cô gái đang tận hưởng niềm vui khôn xiết, lòng cũng lâng lâng khó tả. Tôi nhắc nhở Thanh những lưu ý cần thiết trong thời kỳ mang thai này và dặn dò cô ấy cẩn thận, nếu có thể thu xếp thời gian thì thường xuyên qua để tôi khám và giữ liên lạc đều.

Khi thai được 12 tuần, tôi có gọi điện cho Thanh nhắc cô ấy vấn đề tôi đã từng dặn trước đó. Để cẩn thận và nắm được tình hình của thai nhi, tôi khuyên Thanh đi xét nghiệm Double test. Đây là một trong 3 loại khám sàng lọc cần thiết mà mẹ bầu nên thực hiện ở giai đoạn đầu của thai kỳ để phát hiện nguy cơ bị Down, dị tật chân tay, tim mạch, sứt môi, hở hàm….

Xét nghiệm Double test là việc cần làm để mẹ có thể nắm được nguy cơ Down, dị tật của trẻ ở giai đoạn đầu thai kỳ

Chẳng thể ngờ, kết quả cho thấy độ mờ da gáy < 3mm, nghĩa là thai nhi xếp vào nhóm nguy cơ bị mắc hội chứng Down (thấp). Nhận được kết quả, vợ chồng Thanh ngay lập tức đến tìm tôi để nhờ tư vấn. Sau khi xem kết quả và hỏi han cặn kẽ tình hình quá trình mang thai của Thanh, tôi cố gắng trấn an tinh thần của hai vợ chồng.

Lúc ấy, tôi nhớ họ đã vô cùng lo lắng, hoảng loạn. Tất cả thể hiện trên gương mặt dõi theo từng cử chỉ, thái độ của tôi khi xem xét các kết quả siêu âm và xét nghiệm. Kể cả trong những cử chỉ như bàn tay nắm chặt, rồi vợ chồng họ cứ xiết chặt tay nhau, ánh mắt rưng rưng của Thanh cũng tràn ngập nỗi lo sợ khó tả.

Tiếp tục tin tưởng và hy vọng, cô gái ấy đã chào đón con đến với thế giới

Tôi nói với Thanh, kết quả cho thấy tỷ lệ mắc hội chứng Down thấp nên không cần quá lo lắng. Tôi dặn dò và ghi lại những lưu ý cần thiết cho Thanh một cách cẩn thận, khuyên cô nên theo dõi thai nhi thường xuyên để nắm được tình hình và những chuyển biến sớm nhất.

Thanh tiếp tục theo dõi và đi kiểm tra thường xuyên, kết hợp xét nghiệm Triple test, chọc ối để tăng độ chính xác. Mỗi lần kiểm tra, cô ấy đều cẩn thận chụp lại toàn bộ kết quả gửi cho tôi xem. Lần kiểm tra cuối cùng, kết quả cho thấy thai nhi khó mắc hội chứng Down, cả tôi và vợ chồng Thanh đều thở phào nhẹ nhõm.

Cho đến ngày Thanh chuẩn bị sinh, tôi vẫn đều đặn gọi điện hỏi han tình hình cô ấy. Đến giờ, chúng tôi đã như những người bạn thân thiết thực sự. Thỉnh thoảng, Thanh gửi quà quê lên cho tôi còn đa số là những lần lên Hà Nội có việc, cô ấy lại qua trực tiếp phòng khám 123 Hoàng Ngân để thăm hỏi, mang hình đứa con trai kháu khỉnh cho tôi xem. Trộm vía, Thanh chăm con tốt nên em bé nhìn có vẻ mũm mĩm và rất đáng yêu.

Hiếm muộn tước đi mơ ước làm mẹ của bao người phụ nữ. Vì vậy, đứa con như một món quà vô giá đối với họ

Niềm vui của một bác sĩ Phụ khoa đơn giản như vậy đấy. Trước đây, tôi đã từng không thực sự yêu thích Phụ khoa. Thế nhưng, chính những giây phút sống cùng những cảm xúc của chị em phụ nữ, những khoảnh khắc được chia sẻ, trò chuyện, những tình cảm chân thành, những món quà thân thương của người bệnh đã khiến tôi cảm thấy công việc của mình thật ý nghĩa. 

Việc giúp cho những người phụ nữ chạm tay được tới cánh cửa làm mẹ, đem đến tiếng khóc chào đời cho hàng trăm đứa trẻ là một sứ mệnh thiêng liêng mà chỉ có những bác sĩ Phụ khoa mới có thể cảm nhận được. Mỗi ngày, chúng tôi sống cùng với sứ mệnh đó để có thêm động lực, nuôi dưỡng tình yêu và sự gắn bó với nghề vì chúng tôi biết ở ngoài kia có rất nhiều số phận đang cần được giúp đỡ.

Bản thân là một người phụ nữ, đã từng làm mẹ và giờ đã lên chức bà của mấy đứa cháu, tôi luôn hiểu được sức khỏe sinh sản, các vấn đề Phụ khoa quan trọng như thế nào đối với nữ giới. Không ai muốn mình mắc bệnh hay bị hiếm muộn, vô sinh cả.

Chính vì vậy, chúng ta hãy luôn đồng hành cùng những người phụ nữ ấy, thông cảm, chia sẻ và giúp đỡ họ vượt qua mọi khó khăn, áp lực. Còn với những bác sĩ như tôi, hãy luôn là người bạn đường tin cậy, có tâm để giúp cho mọi chị em đều có thể về đích trên hành trình tìm con của mình.

Niềm vui của tôi là được thấy những nụ cười hạnh phúc của các bà mẹ, những hình ảnh đáng yêu của hàng trăm thiên thần nhỏ

Tôi rất vui và luôn sẵn lòng chia sẻ thêm tới chị em phụ nữ những thông tin bệnh học, phương pháp hay những câu chuyện trong quãng đời làm nghề của mình. Cái nghề mà mọi người vẫn hay gọi vui là “Mẹ đỡ đầu”, nghe sao trân quý lắm! Hẹn gặp lại chị em trong những tâm sự tiếp theo của bác sĩ Hà.

Ngày đăng: 11/11/2019 - Cập nhật lúc: 9:38 AM , 11/11/2019

Đóng

Thạc sĩ, bác sĩ Đỗ Thanh Hà - Người giúp hàng ngàn chị em thoát khỏi nỗi ám ảnh bệnh phụ khoa

Thạc sĩ - Bác sĩ Đỗ Thanh Hà

  • Giám đốc Trung tâm Sản phụ khoa Đông y Việt Nam, nguyên Trưởng khoa Phụ - BV Y học cổ truyền Trung ương (14 năm giữ cương vị Trưởng khoa Phụ).
  • 40 năm kinh nghiệm khám chữa bệnh về sản và phụ khoa bằng đông y

Liên hệ với tôi để được tư vấn 0989 913 935

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này!

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tư vấn
Bạn cần tư vấn?